Lan Ngọc Điểm có nhiều tên gọi: Đai Châu, Nghinh Xuân, Lưỡi Bò, Lan Me ( (danh pháp hai phần: Rhynchostylis gigante). Đây là loài lan gắn liền với tết cổ truyền dân tộc, thường nở vào tháng 12 (trừ năm nhuận thì nở sớm hơn) với mùi thơm thoảng dịu và rất bền.

Cách trồng và chăm sóc loài này cũng đơn giản, và đã được viết rất nhiều trên các trang web khác nên mình xin phép không nhắc lại. Giá loại lan này cũng rẻ, dễ dàng mua được ở các hàng bán rong, chợ Viềng v.v.

Ở đây, mình xin phép đăng lại 1 truyện ngắn của tác giả Phanxipăng đăng trên báo Hoa Học Trò từ cách đây hơn 2 chục năm rồi. Hi vọng đọc xong truyện bạn sẽ muốn tự trồng 1 cây, gìn giữ chút màu sắc cho nền văn hóa Việt Nam hiện nay đang có quá nhiều mảng tối.
Nguồn https://phanxipang.wordpress.com
———————–
Võ học cổ truyền dân tộc là một trong những di sản văn hoá văn hiến quý báu của giống nòi. Tiếc thay, vì lắm nguyên nhân khách quan lẫn chủ quan, đến nay nhiều đòn thế bị thất truyền, nhiều bài bản bị tiêu vong, nhiều hệ phái bị mai một. Giờ đây, đồng bào trong cũng như ngoài cõi Việt, biết có còn ai là môn đồ Ngọc Điểm phái chăng?

Chưởng môn phái Ngọc Điểm

chưởng môn phái ngọc điểm

CHƯƠNG I

Tết Nguyên tiêu.

Năm Nhâm Thân 1872.

Niên hiệu Tự Đức thứ XXIV.

Bắc thành sau một mùa đông ảm đạm và rét mướt với mưa phùn gió bấc, những chùm hoa nắng chớm đơm trổ long lanh.

Tại dinh Khâm sai, đại yến tân xuân sắp sửa khai mạc. Tổng đốc trọng thần kiêm Tiết chế quân vụ Hoàng Kế Viêm tổ chức buổi tiệc trọng thể này nhằm khoản đãi vị khách quý: Lưu Vĩnh Phúc – thủ lĩnh đảng Cờ Đen.

Tham dự buổi tiệc còn có một số quan lại Bắc Hà và các thuộc hạ thân tín của họ Lưu.

Đèn nến sáng trưng. Hương trầm thơm phức. Sau tràng pháo Bình Đà vang rền như sấm, quan Tổng đốc trịnh trọng trao chỉ dụ của Hoàng thượng tấn phong chức Đô đốc cho đảng trưởng Cờ Đen. Quan Khâm sai Bắc thành đứng lên, nói lời mừng chúc. Tân Đô đốc cung kính đọc đáp từ.

Viên đại thần triều Nguyễn phất tay áo thụng: đại yến bắt đầu.

Cao lương mỹ vị thức thức liên tiếp được bày ra. Bồ đào mỹ tửu ào ào chảy tràn như suối. Đoàn ca nương vũ nữ xuất hiện như tiên giáng, trình diễn những tiết mục đặc sắc của đất nước Nam. Lớp lớp mỹ nhân, cô nào cũng trẻ như mùa xuân và xinh như mộng, luân phiên hầu tiếp miếng ăn món uống cho thực khách.

Giữa không khí tưng bừng hoan hỷ ấy, với giọng nói mang nhiều âm sắc Nam Trung Bộ, quan Tổng đốc trao đổi chuyện quốc sự với tân Đô đốc:

– Ta càng nhượng bộ, bọn bạch quỷ càng lấn tới. Chiếm Gia Định, Định Tường, Biên Hoà xong, chúng lại vơ thêm Vĩnh Long, Châu Đốc, Hà Tiên.

– Lòng tham không đáy mà, bẩm đại quan.

– Ngài Binh Bộ Thượng thư (1) tài ba mà vẫn không đương cự nổi. Ngài buộc lòng phải quyên sinh để tỏ dạ bất khuất của một vị dũng tướng.

– Khí khái thật! Nhưng sao triều đình xem đấy như một sự đầu hàng, đến nỗi đục bỏ cả danh tính ngài trên bia tiến sĩ nhỉ?

Tiết chế quân vụ thở dài:

– Chính tôi cũng xót xa việc nọ! Hy vọng Hoàng thượng sẽ nghĩ lại, sẽ cứu xét thoả đáng, chẳng chóng thì chầy.

Chiêu một ngụm rượu, viên đại quan tiếp lời:

– Kể ra vận nước bây giờ khác nào dầu sôi lửa bỏng. Triều đình lo lắng trăm bề, tránh sao khỏi thiếu sót. Ngay mảnh đất mà chúng mình đang trú ngụ đây, đâu dễ chi yên!

– Sao lại không yên, thưa đại quan?

– Bọn mắt xanh mũi lõ vẫn dòm dỏ bấy nay, ngài tân Đô đốc ạ!

– Dòm dỏ?

– Đúng vậy. Thằng lái buôn Đồ Phổ Nghĩa (2) đang cậy suý phủ Bến Nghé (3) dùng áp lực độc chiếm Nhị Hà (4) đó!

Lưu Vĩnh Phúc nắm chặt quả đấm, nghiến chặt răng:

– Cha chả… Quá quắt! Quá quắt!

Quan Tổng đốc mời tân Đô đốc cạn chung mỹ tửu rồi khéo léo đặt vấn đề quan trọng: huy động tối đa lực lượng Cờ Đen phối hợp với quân đội triều đình nhằm trấn giữ Bắc Hà trước nguy cơ tấn công của giặc Pháp.

– Hố hố… hố hố hố…

Một giọng cười quái đản đột ngột vang lên.

Vô lễ chưa? Xấc xược chưa? Kẻ nào dám văng nụ cười phá bĩnh ngay giữa đại yến ở dinh Khâm sai, cả khi quan Tổng đốc đang bàn bạc?

Mọi người khó chịu hướng về thực khách đang phát dòng âm thanh vô phép tắc kia.

A, chú Xìn!

Chú Xìn, thuộc hạ tâm phúc nhất, cánh tay phải đắc lực nhất của thủ lĩnh đảng Cờ Đen. Ngồi ngửa cạnh chủ tướng, y vẫn nghếch mặt, nhíp mắt, ngoác miệng cười khả ố:

– Hố… hố… hố hố…

Cười mấy thôi mấy hồi, đoạn y ồm ồm cất tiếng:

– A lầy… Bẩm đại quan! Hẳn ngài chưa quên Bình Trang Nguyên tướng quân lớ?

Quái! Đến giờ này, thằng ngợm khách còn nhắc chuyện cũ, vì cơn cớ gì? Lẽ nào mấy tuần rượu mạnh đã khiến y chếnh choáng, hết giữ gìn ý tứ trong lời thưa tiếng gửi?

Nom kìa, cả người chú Xìn hầu như nhuộm ròng màu đỏ. Bộ mặt lưỡi cày đỏ phừng phừng như trui trong lò than nóng rực. Đôi mắt lươn liến láu hất dọc liếc ngang thì đỏ ngầu tợ phù sa nước lũ. Còn cái cần cổ to chắc và vồng lên những động mạch chủ mỗi lần y cười nói, lại đỏ tía khác gì con gà chọi.

Nửa nằm nửa ngồi trong chiếc ghế bành chạm trổ tứ linh (5), y quàng cánh tay hộ pháp qua vai giai nhân hầu rượu.

Người nữ hầu áng chừng mười bảy, mười tám tuổi. Vóc dáng nàng mảnh mai như cành dương liễu. Cành dương non tơ bị riết chặt đến ngạt thở, ngọn lả sát vào ngực gã phàm phu. Nom nàng tội nghiệp làm sao! Thiếu nữ cố giữ nụ cười hàm tiếu cùng những câu mời mọc thanh lịch trên môi. Nhưng, ai thật tinh mới phát hiện rằng từ cặp mắt lá răm của nàng thỉnh thoảng lại loé vài tia phản kháng.

– Chú Xìn!

Lưu Vĩnh Phúc tắc lưỡi kêu. Vốn biết tay đàn em này uống rượu hệt hũ chìm, bấy nhiêu chưa thấm tháp gì so với tửu lượng của y, song ngại y nhỡ mồm vụng miệng làm hỏng tiệc vui, tướng Cờ Đen bèn lừ mắt:

– Chú Xìn! Không được thất thố thế a!

Chú Xìn vừa vân vê nhúm râu quăn queo mọc từ nốt ruồi to đùng bên mang tai, vừa phát biểu:

– Trình chủ soái, ngu đệ nào có ý gì bất hảo đâu ạ. Chả là mừng chủ soái vừa được Hoàng ân thăng thưởng, ngu đệ muốn góp vui bằng chút tài hèn sức mọn cho tiệc xuân thêm phần hào hứng. Ngu đệ nhắc tới Bình Trang Nguyên để mào đầu thôi mà…

Y nhoài người, ghé sát tai thủ lĩnh, khẽ xì xầm mấy câu bằng ám ngữ. Lưu Vĩnh Phúc liền đứng dậy, xin phép được cùng chú Xìn ra ngoài dạo quanh hoa viên chốc lát.

(1) Phan Thanh Giản.
(2) Jean Dupuis.
(3) Tức Sài Gòn. Lúc bấy giờ, đứng đầu suý phủ Sài Gòn là Bourayne đảm chức Thống đốc Nam Kỳ.
(4) Tức sông Hồng.
(5) Tứ linh là bốn vật thiêng liêng: long, lân, quy, phụng.

Chủ với tớ song song rảo bước bên những chậu đào Nhật Tân thắm sắc. Cả hai dùng tiếng Quảng Đông nhằm thảo luận với nhau. Chú Xìn mở lời:

– Thưa đại ca! Ngu đệ thiết nghĩ rằng tuy chấp nhận thần phục triều đình Phú Xuân, song đảng ta luôn cần chứng tỏ hùng uy, dũng tài. Ví khiếm tài, khuyết tướng, thử hỏi đại ca và hàng loạt tuỳ tùng, trong đó có ngu đệ đây, ắt phải chịu chung số phận tương tự bọn Hoàng, Bàng, Lương (6) chứ gì?

Lưu Vĩnh Phúc buông thõng:

– Nói rõ hơn coi.

– Thưa, theo thiển ý của ngu đệ, lâu lâu xin đại ca chứng tỏ cho triều đình Phú Xuân biết rõ: đảng Cờ Đen thần phục với tư cách kẻ trên ngựa. Họ phải hằng trọng vọng đại ca theo ngôi thượng khách. Nhược bằng suy suyển thì… hà hà… chả xong với Lý này đâu á!

Lý là họ gốc của chú Xìn. Vòng hai tay sau lưng, Lưu Vĩnh Phúc thủng thỉnh:

– Đệ nghĩ gì, muốn gì?

Chú Xìn cúi xuống bứt một nụ đào, vò nát rồi ngửa lòng bàn tay và chu miệng thổi phù phù khiến những cánh hoa bị tổn thương bay lả tả. Y bình luận:

– Xứ này có câu tục ngữ: mềm nắn, rắn buông. Đấy, giả sử đại ca yếu thế, lá Cờ Đen tất đã bị nhổ phứt từ đời nảo đời nao! Với nước Nam, Cờ Đen là gì? Một cái gai! Cũng như gai Cờ Vàng, gai Cờ Trắng thôi mà! Không muốn nhổ gai, Phú Xuân hà tất phí công hoài của cầu viện Trường An (7) ư? E hèm… Khốn nỗi, gai Cờ Đen cứng quá, nhọn quá, gay mà nhổ đặng, nên được Phú Xuân tạm dùng.

Lưu chủ tướng trầm ngâm:

– Mưu sĩ Hắc Kỳ Quái Lão từng nhận định như thế, nay hiền đệ lại nói thế, cũng chính hợp suy nghĩ của ta. Song le, gắng đừng để xảy điều gì quá đáng khi ngài Tổng đốc đã rộng lượng tin dùng.

– Với tư cách thằng em sát cánh, ngu đệ mong đại ca hết sức cẩn tắc. Cẩn tắc vô áy náy, đại ca à. Và phải tri kỷ, tri bỉ.

– Nghĩa là…

– Ngu đệ xin hiến đại ca một mũi tên, hai đích nhắm.

chưởng môn phái ngọc điểm
Tranh minh hoạ: Nguyễn Hữu Khoa

Im lặng giây lát, rồi chú Xìn thưa:

– Từ theo đại ca dấn mình xuống Nam quốc, ngu đệ đã cố tâm tìm hiểu võ công của dân bản xứ đạt đến trình độ nào. Chưa thấy gì sất. Đại ca biết đấy, mấy phen lập võ đài nhưng có mống nào dám lên tỉ thí? Thoáng nghe ngu đệ xưng danh tính thì… hà hà hà… chúng sinh hồn xiêu phách lạc xác xơ!

Y lại bứt một nụ đào và quẳng mạnh vào cụm giả sơn gần đấy, đoạn tiếp:

– Đôi lần trộm phép đại ca, ngu đệ cải trang thành thầy địa, lẻn sâu vào các bản làng, cốt tìm hiểu mấy lò võ. Chả mùi mẽ gì! Quá kém! Vô cùng kém! Khoản nào khác chưa nói, chứ cái nghề võ ở đất này, thú thật, ngu đệ khinh!

Lưu hỏi:

– Và hôm nay, hiền đệ lại muốn thử tài?

Chú Xìn nhướng đôi mắt ti hí đỏ kè:

– Chính thế ạ. Một mũi tên, hai đích nhắm: vừa khéo léo chứng tỏ thực lực của đảng ta, vừa tìm hiểu sở năng thiên hạ. Đại ca đồng ý nhé?

Lưu gật:

– Được. Ta ưng thuận.

(6) Hoàng Sùng Anh, Bàng Văn Nhị và Lương Văn Nhị là thủ lĩnh các đảng Cờ Vàng và Cờ Trắng. Sẽ trình bày rõ ở chương II.

(7) Tức Bắc Kinh, nơi triều đình Mãn Thanh đóng đô.

Hai người trở lại với yến tiệc.

Bấy giờ, ai nấy đều chú mục theo dõi mười bài Cổ bản (8) mà ban đào hát đang diễn xướng. Lưu Vĩnh Phúc khoan thai đến bên chiếc sập gụ khảm xà cừ bát bảo (9) đặt ở góc phòng, ra hiệu cho mỹ nữ tới phục vụ bàn đèn nha phiến. Còn chú Xìn thì ngồi chỗ cũ. Y tiếp tục nốc từng cốc rượu đầy sóng sánh, nhồm nhoàm nhai thức ăn và tha hồ bỡn cợt thiếu-nữ-cành-dương. Phong cách y cực kỳ sàm sỡ. Đúng là tửu trì nhục lâm (10) thô bỉ đệ nhất hạng!

chưởng môn phái ngọc điểm
Tranh minh hoạ: Nguyễn Hữu Khoa

Mười bài Cổ bản vừa ngưng, nhóm vũ công chuẩn bị màn múa thì chú Xìn đứng lên:

– Bẩm đại quan! Kính trình chư khách! Lúc nãy, kẻ hèn này nhắc Bình Trang Nguyên là chả có gì bất hảo cả. Chẳng qua, tại hạ chợt nhớ lời tướng quân ấy từng nói rằng nước Nam yêu cầu ngoại lực ủng hộ để dẹp giặc thì người Nam phải sẵn nhân tài trước đã.

Y đảo mắt dò xét thái độ của mọi người, rồi tiếp:

– Tại hạ nghe phong thanh quan Tổng đốc nuôi dưỡng một số võ sĩ hầu cận dưới trướng. Hẳn đấy là những kỳ tài tinh thông thập bát ban. Vậy xin đại quan cử vị nào xuất sắc nhất ra sân, quần vài hiệp với kẻ hèn này, gọi là góp thêm niềm vui cho bữa tiệc hôm nay.

Tiết chế quân vụ Hoàng Kế Viêm lúc lắc chiếc mũ cánh chuồn:

– Ồ, cần gì phải vậy? Khai xuân, thoải mái uống rượu và thưởng thức ca múa nhạc, tưởng cũng đủ lắm rồi. Võ vanh, thôi, dành dịp khác.

Quan Tổng đốc ngó về phía sập gụ:

– Phải thế không, hỡi ngài tân Đô đốc?

Lưu Vĩnh Phúc chưa kịp trả lời, chú Xìn liền văng tiếp kiểu cười khả ố:

– Hố hố… hố hố hố… Có văn có võ mới toàn bích chớ, mới trọn vui cho yến tiệc chớ. Bẩm đại quan, kẻ hèn này chỉ xin dùng một cây kích thôi, còn người của ngài muốn sử dụng bất kỳ khí giới gì thì cứ tuỳ nghi.

Y ngửa cổ đỏ tía, hắt cạn chung rượu vào khẩu khiếu, rồi tiếp tục ca bài cao ngạo:

– Khà… Thắng tại hạ quả là chuyện đội đá vá trời. E hèm… Chỉ cần chạm được chiếc lông bào trên đầu mũi kích của tại hạ thôi… hà hà… cũng đủ liệt vào hạng cự phách ở đây rồi a!

Trước giọng điệu mục hạ vô nhân ấy, quan Tổng đốc vẫn điềm tĩnh nhoẻn cười:

– Chí phải! Võ nghệ chú Xìn rền tiếng võ lâm, ai ai cũng biết. Còn lính hầu của tôi hả? Họ nào có tài cán bao lăm, hoàn toàn chẳng dám đấu với bậc cao nhân!

– Giao hữu dăm hiệp cho vui mà. Xin đại quan đừng ngại. Hố hố hố…

Oang oang cười thách thức, chú Xìn bước sang nhà Tả vu, đến giá cắm binh khí, rút cây kích và quay về bàn tiệc ngay. Y nói:

– Trong khi chờ người tỉ thí, á à… giao hữu, xin phép đại quan cho tại hạ mượn món này để điểm xuyết dăm nét. Kính mời ngài cùng chư vị thưởng thức chút tài mọn.

Chú Xìn ực thêm hai chung mỹ tửu, vuốt má người thiếu nữ hầu rượu, rồi nhơn nhơn cắp kích ra sân. Y sai lính dọn dẹp bồn hoa chậu cảnh cho thoáng. Y lại chọn bốn vệ binh của dinh Khâm sai, bảo gom đá cuội thành đống ở bốn góc sân. Y cao giọng:

– A lầy… Khi biểu diễn, tôi hô “ném” thì các cậu cứ nhặt đá tương vào tôi thoải mái, đến lúc tôi bảo “thôi” thì dừng. Nhắm thật đích và ném thật mạnh tay, nhé.

Mọi người đều đổ dồn ra tiền sảnh. Chỉ còn Lưu Vĩnh Phúc nằm lại với chiếc bàn đèn, ngây ngây với nàng tiên nâu.

Khệnh khạng sải chân vào giữa khoảnh sân lát gạch Bát Tràng, chú Xìn lập tấn, khép kích cạnh hông, chấp tay bái tổ:

– Nhân dịp Lưu chủ soái được vinh thăng, kẻ tôi tớ này xin được góp vui bằng một bài kích. Đây là bài Thân vi vạn thử đích (11) do Trương Cáp, tướng quân nhà Ngụy, khởi soạn từ thời Tam Quốc.

Dứt lời, nhoáng phát y chuyển bộ và vung món vũ khí bách chiến bách thắng của mình. Y tiến, thoái, tung, hoành. Y cuộn lăn, lộn nhào, đá đạp. Nhanh như sóc. Ào ạt như diều. Cương mãnh như sư tử. Đường kích nhuần nhuyễn và ảo diệu, xoáy lốc và hoa mỹ. Tiếng kích vun vút, vùn vụt, vừa chạm nền đánh xoẹt đã xoay chong chóng vù vù trên đầu, vừa xỉa thẳng mũi tới đã thọc chéo đốc lui, rồi nghiến rin rít hai bên trái lẫn phải. Một vũ khí sở trường của một công phu tuyệt luân!

Đột ngột, y hô:

– Ném!

Từ bốn góc sân, đá cuội được liệng tới tấp. Cây kích trong tay chú Xìn vờn chuyển liên tục, mau lẹ mạnh vững, lấp loáng bao bọc quanh y kín mít sánh tày lớp giáp bền chắc. Trận mưa đá cuội bị bật trả ra đôm đốp. Ngoạn mục lắm! Siêu đẳng lắm! Quả danh bất hư truyền!

– Thôi!

Y tung cây kích lên không, đoạn cắm ngược người, chống tay trồng cây chuối. Trong động tác đảo lập kiện thân pháp, hai chân y hứng kích và điều khiển món vũ khí khéo léo như diễn viên xiếc chuyên nghiệp. Y vụt bật ngay dậy. Thu bộ. Khép kích. Dứt quyền.

Ào ào loạt pháo tay vang rền tán thưởng.

Đá cuội vương vãi đầy sân. Không một viên nào chạm thân thể chú Xìn. Tài cao, quá cao, hèn gì y ngạo dữ! Với khoé cười đầy kiêu hãnh, y kẹp kích trong nách, đến diện kiến quan Tổng đốc và ngông nghênh hỏi:

– Ngài thấy tại hạ múa kích ra sao? Cũng tàm tạm chớ?

Rồi y hất đầu sang hai phía:

– Nào… Có ai chưa, hử?

Từ trong dinh, Lưu Vĩnh Phúc nói vọng ra:

– Quan Tổng đốc cử em nào thử sức với gia tướng của ngộ đi. Xin chớ nề hà!

Chú Xìn giương giương bộ mặt lưỡi cày đỏ gay đỏ gắt. Đỏ vì rượu, vì nắng, vì vận động. Cả đỏ vì tự phụ nữa. Giọng cười tự phụ tự đắc lại cất lên thách thức:

– Hố hố hố… Hố hố hố hố… Chẳng ai dám thi triển võ công cùng tại hạ cả ư? Nhát!

Tiếng “Nhát!” dường xoáy nghiến lòng người.

Đứng sau lưng Tiết chế quân vụ Hoàng Kế Viêm, hai vệ sĩ khoanh tay liếc mắt nhìn nhau. Cả đôi mím chặt môi, thúc cùi chỏ vào nhau như ngầm trao đổi ý kiến.

“Xin tướng quân cho phép thử vài chiêu chăng? Chạm ít hiệp để giữ thể diện chứ?”.

“Gã này bợm quá, sợ ta không chịu nỗi đôi miếng sơ giao!”.

“Cũng chơi! Thắng bại chưa lường, chứ thấy thằng chệch lộng giả thành chân thì ức, ức lắm!”.

Đoán được ý nghĩ của quân mình, quan Tổng đốc ngoái lui, trừng mắt, khẽ lắc đầu.

“Hãy khiêm cung và khôn ngoan! Đừng vì chút sĩ khí nhỏ nhoi trước mắt mà gây tổn hại đến bài tính đại sự về lâu về dài!”.

Viên đại thần triều Nguyễn muốn vậy.

Hốt nhiên, có bóng người phóng vút ra sân, thân hình tung bổng lên cao ước chừng mấy trượng. Đôi vòng nhào lộn mềm dẻo làm sao! Như cánh chim câu, người đó chụm chân đáp nhẹ xuống ngay trước mặt chú Xìn. Hoạt thân pháp đạt đến mức ấy rất đáng khen là thiện nghệ. Và cũng tương tự chim câu bé bỏng, một giọng nhẹ thanh phát ra:

– Xin được lĩnh giáo tôn huynh!

Ai?

Ai dám gan góc tỉ đấu với bậc võ công cao cường nhất đảng Cờ Đen?

Chú Xìn trương mắt lươn nhìn đối thủ. Y dẩu mồm thốt lên một tiếng tột đỉnh ngạc nhiên:

– Ủa!

Đối diện chú Xìn là một thiếu nữ.

Không ai xa lạ: chính cô bé vừa hầu rượu y.

Đó là người con gái xinh đẹp và mảnh mai như cành dương liễu.

(8) Thực tế, Cổ bản là một bản nhạc nhiều xoang điệu. Còn gọi “mười bài Cổ bản” nhằm trỏ chục bản nhạc thường được thể hiện nối tiếp liền mạch, chẳng hạn: Xuân phong, Long hổ, Lưu thuỷ, Hành vân, Cổ bản, Nguyên tiêu, Kim tiền, Bình bán, Tẩu mã, Tứ đại cảnh.

(9) Bát bảo là hình ảnh tám vật quý thường dùng để trang trí vật dụng thuở xưa, gồm: bầu eo, tháp bút, quạt lá vả, ống tiêu, giỏ hoa, phất trần, cái khánh và thanh kiếm.

(10) Ao rượu và rừng thịt.

(11) Lấy thể hình làm bia cho muôn mũi tên bắn vào.

X