CHƯƠNG IV

111 năm sau trận sống mái nhất sinh nhất tử ở dinh Khâm sai Bắc thành.

Nục Chuối, một làng chài tại miền Đông Nam Bộ, cách làng Ngừ ở miền Trung chừng nghìn hải lý.

Thực hiện quyết định quy hoạch lại địa bàn, Uỷ ban Nhân dân địa phương ra lệnh cải táng toàn bộ khu nghĩa trang cuối làng Nục Chuối để lấy mặt bằng nhằm xây dựng xí nghiệp nuôi trồng và chế biến hải sản xuất khẩu.

Những ngôi mộ có thân quyến lo toan thì không nói làm gì. Còn những nấm mồ vô thừa nhận, hỏi phải làm thế nào? Một toán phu mai táng chuyên nghiệp được điều đến để giải quyết.

Trong những nấm mồ vô chủ ở nghĩa trang làng Nục Chuối, có một cái mà ngư dân ở đây thường gọi “mả mệ”. Đó là nắm đất sè sè trong vòng tường thấp. Tường xây sơ sài bằng đá ong và vôi vữa, phơi mình qua bao tuế nguyệt nên đen xì rêu mốc.

Nấm mồ nhỏ bé nhường kia, sao lại gọi “mả mệ” kìa?

Chẳng rõ. Tên gọi này có tự đời nảo đời nao. Xưa bày, nay bắt chước, chứ chẳng ai chịu khó truy tìm xuất xứ.

Nằm ở vị trí khá riêng biệt, “mả mệ” luôn rợp mát dưới bóng râm của một tàng cổ thụ. Trên cây, lắm loài thực vật tầm gửi bám đầy. Nhiều nhất là lan Nghinh xuân. Giống phong lan tuyệt diệu này do người trồng hay tự mọc nơi đây?

Cũng không biết. Chỉ biết rõ rằng mỗi độ Tết Nguyên đán, cả khối hoa khổng lồ long lanh trắng tím và thơm ngát cả vùng.

lan ngọc điểm
Lan Ngọc điểm còn được gọi lan Nghinh xuân. Ảnh: Phanxipăng

Nắm đất sè sè này ken dày cỏ lác. Phía trước có tấm bia nho nhỏ bằng đá hoa cương. Mặt bia được chạm nguệch ngoạc ba dòng, gồm chín chữ nho vẻn vẹn:

弟七代

掌門人

玉點派

Phiên âm:

Đệ thất đại

Chưởng môn nhân

Ngọc Điểm phái

Không khắc tục danh. Không chạm sinh quán lẫn trú quán. Chẳng ghi ngày và nơi tạ thế. Cũng chẳng có lạc khoản đề người phụng lập.

Khi quật mả lên, người ta phát hiện quan tài chưa mục nát mà nguyên vẹn gần như mới. Lạ quá nhỉ? Kỳ lạ hơn là quan quách trống trơn. Xương tóc chẳng có, dẫu một mẩu bé tẹo. Đến cả chút tro tàn cũng không nốt.

Những phu mai táng kể:

– Vừa bẩy quách ra, ai nấy đều giật thót mình. Nhiều năm hành nghề nhưng chúng tôi chưa hề chứng kiến sự lạ lùng vậy bao giờ.

– Lạ lùng thế nào?

– Chả có gì trong quan tài cả. Chính xác hơn thì có một… cuộn khói.

– Ồ! Một cuộn khói ư?

– Vâng, chỉ một cuộn khói bay lên. Khói màu trắng lốm đốm tím và thoang thoảng thơm, y hệt màu với mùi lan Ngọc điểm!

Tác giả: Phanxipăng
Đã đăng Hoa Học Trò từ số 63 (30-6-1994) đến số 67 (15-8-1994)

X